SAIGON ĐANG... BỆNH!!!
Nếu quý vị nào đã cùng đồng hành với Hồng Ân nhiều năm qua thì ắt hẳn cũng dễ nhận ra rằng Hồng Ân có “đội ngũ” các Sơ cộng tác rất… hùng hậu tại miền Bắc và miền Trung, chỉ có chút chút ở miền Nam tại Cà mau, Tiền Giang, Mỹ tho… Lý do là vì ở miền Nam đã có rất nhiều Nhà Dòng hoạt động bác ái rồi. Saigon, Hà Nội… là những nơi Hồng Ân không dám đụng đến mà Hội chỉ muốn cùng các Sơ hỗ trợ cho các người nghèo đói ở vùng sâu, vùng xa, ít người thăm viếng, ít khách du lịch vãng lai. Thế nhưng đại dịch Covid đã làm cho Hồng Ân phải thay đổi khá nhiều. Bên cạnh những người nghèo được tiếp tục trợ giúp trong chương trình Gạo Hồng Ân, Hội đã hỗ trợ thêm cho người nghèo bị ảnh hưởng bởi Covid, mà phần lớn lại là ở các thành phố đông người, nhiều công nhân từ khắp nơi đến làm việc, nay họ bị thất nghiệp, bị mắc dịch bệnh, nơi ở bị phong tỏa nên không ra ngoài mua thực phẩm được. Và nơi bị trầm trọng nhất lại là ngay chính Saigon, là “trung tâm kinh tế, chính trị, văn hóa và giáo dục” của Việt Nam, nơi người tứ xứ đổ đến để làm việc, để buôn bán, nên khi dịch bệnh lây lan mạnh ở Việt Nam thì Saigon đã trở thành “tâm dịch” vì số người ở san sát với nhau, khó giữ được việc giãn cách xã hội social distancing.
Vì Hồng Ân có trụ sở ở Houston, Texas, nên tạm lấy địa bàn Texas để so sánh với Saigon hầu giúp người ở Hoa kỳ hiểu phần nào về “mật độ dân số/
population density” của Saigon. Texas có mật độ dân số là 110 người/1 mile vuông hay 42.5 người/1 km vuông. Còn Saigon, mật độ dân số là… 4,292 người/1 km vuông, tức là gấp 100 lần mật số dân số của Texas. Cứ tưởng tượng diện tích nơi ở cho 10 người Texas sẽ là nơi ở cho 1,000 người Saigon. Quý vị có thấy… nghẹt thở chưa? Quý vị có thể hình dung ra được sự ồn ào náo nhiệt của thành phố này chăng? Và đương nhiên cũng kèm theo rất nhiều… bụi bặm pollution với từng đó người. Đó là tính theo dân số gần 9 triệu người đã được đăng ký sống tại Saigon (2021), nhưng nếu tính cả số người không đăng ký (không xin được hộ khẩu) thì con số có thể lên đến 14 triệu dân! Thế mà nay đại dịch Covid đã xâm nhập vào Saigon!!!
Chúng ta có thể mường tượng ra được phần nào sự đói kém của dân chúng khi thành phố bị phong tỏa, bị lockdown hết tuần này sang tuần khác! Vừa lo sợ vì dịch bệnh, lại vừa lo kiếm rau cỏ, cơm gạo ăn sống qua ngày, người dân Saigon sống trong hoang mang, bất ổn, thật tội nghiệp! Hồng Ân e rằng nếu tình trạng khan hiếm lương thực cứ tiếp tục xẩy ra, sẽ dẫn đến tình trạng bạo loạn, mất an ninh khi nạn đói kéo dài.
Trước tình hình đó, các cha, các Sơ tại Saigon đã kêu gọi sự tiếp tay của mọi người để “kẻ góp công, người giúp của” cùng cộng tác với nhau để đem thực phẩm đến cho những người nghèo khổ, đặc biệt là những khu cách ly, bị phong tỏa.
Hồng Ân xin gởi đến quý ân nhân các hình ảnh và lá thơ của các cha dòng Đa Minh, hoạt động tại Quận Gò Vấp (là “ổ dịch” đầu tiên của Saigon).
“Một cây làm chẳng nên non,
Ba cây chụm lại nên hòn núi cao”
Rất mong được sự trợ giúp, tiếp tay của quý ông bà anh chị em.























TỪ “COVID ZERO” CHUYỂN SANG “SỐNG CHUNG VỚI DỊCH”!
Đã mấy tháng qua, Việt Nam bước vào những thời khắc thật khó khăn trong việc chống lại đại dịch COVID-19. Dịch bệnh phức tạp, kéo dài, ảnh hưởng đến mọi mặt đời sống người dân, đặc biệt là những người lao động nghèo. Thoạt tiên, chủ trương của nhà nước VN là mong sớm diệt sạch dịch bệnh Covid-19, nhưng càng ngày “lý tưởng” này lại càng xa dần với thực tại. Hầu như ai cũng thấy rằng Việt Nam không thể khống chế tuyệt đối dịch Covid, mà phải thích ứng và có cách làm phù hợp, tức là phải chuyển sang chiến dịch “Sống chung với dịch bệnh”.
Thời gian qua, đa số những người lao động đều bị thất nghiệp, nhiều người từ quê lên thành phố làm việc, nay lại mắc kẹt nơi nhà trọ do lệnh giãn cách xã hội, khiến nhiều người khốn đốn. Mọi người rơi vào cảnh khó khăn, phải cố gắng cầm cự cho qua mùa Dịch.
Xin mời quý vị cùng đọc lá thơ của 1 trong những người được Hội Hồng Ân trợ giúp dưới đây để hiểu hơn được phần nào tình hình tại các nơi.
Còn nhiều người khổ quá, sự giúp đỡ của Hồng Ân cứ như đem muối bỏ biển vậy… nhưng thôi, giúp được thêm cho ai thì ta giúp!
THƯ TRI ÂN
Kính gửi Hội Hồng Ân,
Tôi tên là Dương Thi Huyền năm nay 36 tuổi. Tôi
đã lập gia đình với chồng tôi là anh Nguyễn Khắc Tuyên. Chúng tôi có 2 con là bé Trà My 4 tuổi và bé Khắc Tuyến 2 tuổi. Tôi ở với mẹ chồng là bà Nguyễn Thị Thành 68 tuổi. Mẹ tôi bị bệnh tiểu đường, nhưng vẫn trông được cháu nhỏ. Tôi là lao động chính trong nhà, hàng ngày chỉ có công việc là đi phụ xây, lương tháng chỉ đủ tiêu dùng hàng ngày. Nay dịch bệnh bùng phát, gia đình tôi cả 5 người đều bị dương tính với virus Corona. Chúng tôi được đưa đi điều trị tại bệnh viện BG.Nhờ sự tận tình của các bác sĩ, 4 người chúng tôi đã được trở về nhà. Tuy nhiên, mẹ chồng tôi đã không qua khỏi, bà đã mất đêm ngày 5/7/2021, được hỏa thiêu. Gia đình đón bà về và an táng cách âm thầm.
Đã hơn 3 tháng qua chúng tôi thất nghiệp, lại phải trả tiền chi phí điều trị, ăn uống, sinh hoạt, tiền xét nghiệm… và nay mẹ chồng lại qua đời phải lo các thủ tục cuối cùng cho bà. Gia đình thực sự rơi vào hoàn cảnh éo le, kinh tế eo hẹp, mọi người xa lánh. May mắn thay, quý sơ trong Hội dòng Đức Mẹ Hiệp Nhất và cũng là cô giáo của bé Trà My đã đến thăm viếng, an ủi, khích lệ kịp thời, giúp gia đình vực dậy được tinh thần, lạc quan hơn. Bên cạnh đó tôi còn nhận được 600.000vnđ cùng 20kg gạo, mỳ tôm, dầu ăn, và các gia vị thiết yếu…. tôi thực sự cảm động trước tấm lòng quảng đại của các sơ cùng quý ân nhân. Cảm ơn mọi người đã quan tâm, giúp đỡ, không xa lánh gia đình.Tương lai còn nhiều điều khó khăn, không còn bà giúp trông nom các cháu, tôi thì thất nghiệp, phải lo phí sinh hoạt cho gia đình và 2 con đi học….nhưng sự hiện diện của quý sơ và sự giúp đỡ của Hội Hồng Ân đã giúp tôi thêm tin tưởng, phấn chấn và có động lực hơn để đối diện với cuộc sống đầy khó khăn trước mắt. Tôi xin kính chúc mọi người trong Hội Hồng Ân luôn sống hạnh phúc-thành đạt. Một lần nữa xin chân thành cảm ơn!
Người viết thư
Dương Thị Huyền












