MC 01Dịp Giáng sinh vừa qua, các Sơ dòng Mân Côi Trung Linh ở Nam Định đã tổ chức ngày thăm viếng các bệnh nhân trong trại Tâm Thần, nơi có hơn 120 người gởi thân phận mình tại đây.  Rất ít người thuyên giảm để có thể trở về sống cùng gia đình.  Thường thì hầu như ai cũng sợ đi ngang qua trại Tâm thần, nhất là những lúc vắng người như buổi trưa hay buổi tối.  Các phái đoàn thiện nguyện hay du khách cũng ít dám ghé thăm, vì sợ bị … vạ lây hay bị tấn công bất ngờ.  Nói cho cùng thì nếu thăm trại mồ côi, khuyết tật hay ngay cả trại phong cùi thì cũng … an toàn hơn là trại tâm thần.

Các bệnh nhân được gia đình đưa vào trại vì những hoàn cảnh riêng tư mà gia đình không thể chăm sóc nổi.  Thời gian đầu tiên, thân nhân còn ghé thăm chút đỉnh, nhưng rồi với thời gian, người nhà hầu như biệt tích, để lại người thân của mình trong trại đến khi họ nằm xuống.  Trong trung tâm cũng có những “gia đình” MC 02với 2, 3 người bệnh được đưa vào.  Và cũng có 2 đứa trẻ mà cha mẹ đang ở tù, cũng bị bỏ vào đây.  Và cũng
có nhiều bệnh nhân là bị “hốt” về đây với nhiều lý do khác nhau.

Các Sơ cho biết:

Chúng em đi xem phòng họ ở, chỉ thấy có 1 cái chăn rất mỏng, cũ bẩn, chiếu thì rách nát.  Thấy các Sơ đến thăm, họ chạy nhao ra chào cười hi hi làm chúng em bật cười.  Chúng em mua chăn và mang bánh chưng đến để họ mừng Noel và mừng Tết.  Các nhân viên làm việc ở đây cho biết là quần áo cũ mới gì họ cũng nhận hết, vì luôn có những bệnh nhân lúc lên cơn, xé nát hết quần áo.  Xé quần áo mình xong lại còn xé quần áo người bên cạnh.  Các bệnh nhân thường phải uống thuốc để bớt lên cơn, chứ chẳng thể nào khỏi được.  Lúc nào khoẻ, họ cũng được chia để lao động, làm vườn, trồng rau, chăn nuôi… có MC 04chút lợi tức mà sinh sống.  Nếu ai qua đời thì được chôn cất ở nghĩa trang gần đó luôn.

Lúc chúng em đang thăm thì có 1 ông đang chửi 1 bà… ra trò.  Người dẫn chúng em thăm trại cho biết là họ đánh nhau, cãi nhau suốt ngày, dù đàn ông và đàn bà vẫn được nhốt riêng.  Có đến 30 người nhân viên làm việc ở đây để giúp họ.   Trong số các bệnh nhân tâm thần lại còn có nhiều người trước ăn cắp, ăn trộm, ăn xin ngoài đường, không có chỗ nào ở, nên họ bị “hốt” và đưa về ở vào 1 chỗ.

Chúng em đi lòng vòng thăm các bệnh nhân, có bà tự kể chuyện: “Em đi ăn xin ở chợ, nếu ai không cho, em xé áo ra, nên họ phải cho!  Các bác bắt em về đây ở, em không còn được đi ăn xin nữa!”  Bà hát luôn 2, 3 bài, rồi đọc thơ.  Hát xong, mệt, nên xin các Sơ thêm cái bánh chưng nữa để lấy sức hát tiếp!  Bà MC 03tự xưng: “Em là … đại ca”.  Các Sơ hỏi thêm “Thế bà có đánh bao giờ chưa?”  Bà bảo: “Chưa đánh ai cả!”  Các Sơ cười chung với họ, nhưng có nhiều nỗi xót xa trong lòng, thật thương cho thân phận các bệnh nhân.

Có bà được kể là trước đây bà đi buôn, bị cướp đánh cụt 1 chân.  Sau đó, bà sợ quá, phát điên lên và được đưa vào đây.  Sau 2 năm, bà cũng đã khá hơn rồi.

Các nhân viên ở đây lúc nào cũng phải canh sẵn gần chúng em và đôi khi họ phải dặn dò thêm: “Cẩn thận, ông này có thể đánh” để chúng em cảnh giác.

Thăm các bệnh nhân tại đây, khi ra về, lòng các chị em nặng chĩu.  Thật thương cho họ, nên chỉ biết động viên nhau: “Có dịp chúng ta sẽ ghé trở lại thăm họ nữa.”

MC 05MC 06MC 07

OPBN-001            Trong số các dân nghèo tại Việt Nam, người dân tộc thiểu số thường được liệt vào hàng “người nghèo của người nghèo”.  Thật ra thì cũng có nhiều yếu tố ảnh hưởng đến cuộc sống và não trạng của người dân vùng cao nguyên, trong đó có cả yếu tố “sống với hiện tại, không màng đến tương lai” mà từ từ Hồng Ân sẽ có dịp viết đến, dù rằng vừa viết vừa phải… chép miệng!  Càng ngày, những người thiểu số lại càng bị đẩy lui vào tận các vùng sâu, vùng xa cùng núi rừng.  Nếu có dịp tiếp xúc với họ, có lẽ chúng ta sẽ dễ dàng nhận ra được sự đơn sơ, giản dị của người dân tộc.  Trẻ em thì hay rúc rích cười với nhau.  Có lần cùng với một số Sơ mang quà bánh đến thăm các làng nghèo, chúng tôi được tận mắt chứng kiến sự ngay thật của người lớn lẫn trẻ em tại đây.  Khi các Sơ phát quà, thì dù là người lớn hay trẻ em, mọi người có mặt đều xoè tay nhận đồng đều, mỗi người vài cái kẹo, vài cái bánh, già trẻ cùng nhâm nhi với nhau.  Nếu có ai đã nhận kẹo rồi mà các Sơ lại OPBN-002cho họ kẹo bánh lại lần thứ 2 thì lập tức đương sự lắc đầu nói ngay: “Con có rồi!” và không nhận thêm quà nữa (chứ không có cảnh dấu quà trong túi rồi xếp hàng lãnh lần 2, lần 3).  Nếu nhờ họ chuyển quà cho người vắng mặt thì mình cũng có thể an tâm là quà sẽ tới tay, chứ không bị “thất thoát” hoặc bị “đánh thuế… lang thang đó đây”.  Nhà ở thì dù có cửa, cũng không cần khóa vì không sợ trộm cắp (hay là nhà chẳng có gì để… mất?) nên nếu có cài cửa thì cũng chỉ để tránh gió lùa hay thú hoang vào nhà.

            Vừa qua, các Sơ Đa Minh Bắc Ninh đã tổ chức đi thăm làng người dân tộc thuộc xứ Tân An, Bắc Giang, thuộc miền núi phía Bắc cùng với cha xứ NNĐ, cùng với nhóm Caritas của giáo xứ.  Trước đó, các Sơ cũng đã xin được một số quần áo cũ và mua thêm một số đồ mới và mì gói, nhưng ngày đi, vì trời mưa gió, đường rất trơn trượt và lầy lội, nên các Sơ đã không thể mang đồ theo, mà phải để lại chỗ OPBN-003cha Xứ gần đó rồi nhờ ngài chuyển tới họ khi trời tạnh ráo hơn. Đến nơi, các Sơ phân thành nhiều nhóm đến thăm một số các gia đình và một số khác là nhờ chuyển tiếp tiền hỗ trợ.  Nhờ vậy, các Sơ đã giúp được cho 70 gia đình có hoàn cảnh khó khăn, mỗi gia đình 1 phong bì nhỏ để thêm tiền thực phẩm cho gia đình. 

            Sau đó, cùng chuyến đi, các Sơ đã đến và thăm một số người già neo đơn và một số gia đình có hoàn cảnh khó khăn tại Bắc Giang, như cụ Chi, cụ Mừng, bà Cần, anh chị Hưng, … và đặc biệt là những gia đình còn tha thiết và cố gắng cho con cháu đi học, như gia đình người dân tộc H’Mông, gia đình ông Chiến đang nuôi 2 cháu ngoại mồ côi cha mẹ, gia đình anh Sơn, gia đình chị Lùng.  Rồi cũng tại Bắc Giang, các Sơ phụ giúp với nhóm “Bảo Vệ Sự Sống” để giúp cho ca sinh mổ để cứu 1 em bé mà mẹ của em bị gia đình bỏ rơi. 

            Sơ phụ trách viết:

OPBN-004“Bác ơi, em rất lo lắng và đã cố gắng hết mình. Cám ơn bác đã giúp đỡ em để em an tâm làm việc. Phần chúng em đối với các cụ nhận gạo trong danh sách (“Ký Gạo Tình Thương”) thì chúng em làm việc cách rất nhanh chóng và dễ dàng cho việc báo cáo với Hội. Riêng về số tiền “Tùy Cơ Ứng Biến” dành cho người nghèo thì chúng em hơi chậm trễ vì phải đi vào các vùng sâu, những nơi hẻo lánh chưa mấy ai biết đến, mà những người này rất cần được sự nâng đỡ vì thế chúng em phải mất rất nhiều thời gian hơn.  Vì thế, chúng em rất mong các bác hiểu và giải thích với Hội giúp chúng em và cho chúng em tiếp tục được cộng tác với Hội để làm việc  này có hiệu quả hơn. Chúng em không muốn làm một cách vội vàng cho xong việc.  Một lần nữa xin Chúa chúc lành và gắn kết chúng ta nên một trong việc phục vụ tha nhân. Cho em gửi lời thăm và kính chúc tới Quý Hội.”

HỘI HỒNG ÂN:  Quý Sơ ơi, cám ơn quý Sơ nhiều lắm.  Các Sơ cứ yên chí, Hồng OPBN-005Ân luôn bên cạnh các Sơ để đến với dân nghèo.  Nhìn các tấm hình với những chặng đường cheo leo, gập ghềnh, không phải là ai cũng vượt qua để thăm các dân nghèo đang sống trong rừng núi heo hút đó.  Xin Chúa luôn thêm sức cho các Sơ.

Orchid

  

OPBN-006OPBN-007OPBN-008OPBN-009