DÒNG MÂN CÔI BÙI CHU

Trong một đoạn thơ kể chuyện đến thăm các người nghèo, các Sơ Mân Côi cho biết:

Vừa qua, khi đi thăm các người nghèo, chúng em gặp 1 em tên Trần Đức Hải, sinh năm 1998, học lớp 9 bị sụp mi mắt (mi mắt cứ dần dần sụp xuống, khiến cho em không còn thấy rõ được nữa), gia đinh rất hoàn cảnh.  Ông bố bỏ mẹ con từ nhỏ, hiện em đang ở với bà.  Mẹ đi làm thuê để lấy tiền cố gắng cho con ăn học.  Bà và mẹ em Hải đang muốn  đi mổ mắt vào dịp tháng 7 này để tháng 9 em vào học lớp 10, chúng em thấy tội nghiệp lắm, nên sẽ giúp họ một tay, các chị nhá.

Và cũng vừa qua, khi đưa gạo tới có ông cụ, ông cảm động quá, rớt nước mắt khóc.  Ông nói cám ơn và bảo: “Các cô cho nhiều gạo quá đang không có cơm ăn, phải đi xin từng bữa...”.  Chúng em cũng nói đây là do Hội Hồng ân giúp, xin ông cầu nguyện cho các ân nhân.  Rồi cũng tình cờ, chúng em đến thăm 1 bà ngay lúc bà đang ăn cơm.  Bà không có thức ăn để dùng chung.  Vì thế, em nghĩ lần sau mình chỉ mua 200.000 VND gạo còn 100.000 VND em sẽ mua đồ ăn cho họ nước mắm, muối hoặc mua thịt làm ruốc cho họ (chắc chắn là … không đưa tiền mặt).  Ngoài ra, còn có rất nhiều ông bà bị đau nhức em sẽ mua cho mỗi người 1 chai mật gấu nhỏ để họ tự xoa, bóp cho bớt đau vì mình không thể có tiền đưa họ đi bênh viện được mà phần đa là người neo đơn không có gia đình họ ở độc thân nên chẳng có ai chăm sóc.  Có lẽ như vậy em thấy thực tế.  Chúng em bàn với Hội như thế, xin cho ý kiến nhá.  Khi đi thăm các cụ mà gặp đúng bữa ăn của họ và lúc thấy họ đau bệnh làm cho chúng em cũng thấy thương và suy nghĩ.

Chúng em xin đợi ý của Hội để quý sau mình có thể thi hành.

 

HỘI HỒNG ÂN:  Thưa quý Sơ, ưu tiên của Hội là giúp gạo cho các cụ để các cụ an tâm, không phải lo kiếm gạo từng ngày.  Nếu mỗi tháng 10 ký gạo mà có cụ nào dùng không hết, còn dư gạo, thì mới chuyển một phần tiền mua gạo qua việc mua thức ăn hay những thứ cần thiết cho các cụ.

Các Sơ thật rất là tháo vát và cũng giỏi quan sát môi trường chung quanh.  Thấy người ta hoạn nạn mà mình không làm được gì thì cũng thấy xót xa.  Thỉnh thoảng nghe các Sơ kể thêm về các trường hợp này kia, cũng giúp Hồng Ân hiểu hơn về hoàn cảnh sống của dân nghèo.

MC-01MC-02

DÒNG MÂN CÔI BÙI CHU

Hội Hồng Ân nhận được thơ của các Sơ Mân Côi Bùi chu, trong thơ có đoạn như sau:

Em vừa ghé trại cùi, các chị ở đó đang muốn nuôi ít gà, ít thỏ và ở đó đã có trại, có chuồng rồi.  Các Chị nghĩ sao?  Có lẽ cần khoảng 100 con gà con, khoảng 150 đôi thỏ và một số thức ăn ban đầu.  Ở trại cùi có rất nhiều rau cỏ nên cũng tiện.  Số gà, thỏ này để phục vụ bệnh nhân phong cùi trong những lúc họ đau ốm và cả cho các Sơ làm việc trong trại nữa, cũng cần có sức để phục vụ.  Chị H. ở đó rất chịu khó, trồng rau, làm vườn, muốn nuôi gà, nuôi thỏ để có thêm chút thu nhập cho các chị em sinh sống và để phục vụ bệnh nhân.

Ngoài ra, chúng em cũng dự tính là sẽ đi thăm một số người bị nghiện ở gần La Vang, nay đang được cải thiện, sống rất tốt, nên chúng em định dành số tiền Hội Hồng Ân gởi đến để mua gạo và một số thực phẩm giúp họ.  Chúng em sẽ có một số Sơ đi trước để thăm dò rồi sẽ tính tiếp. 

HỘI HỒNG ÂN: Các Sơ thật năng nổ đấy.  Chúng em sẽ gởi tiền về giúp các chị nuôi thêm ít gà, ít thỏ, nhưng cũng coi chừng kẻo bị cúm gà, cúm… thỏ đấy ạ!  Các Sơ rất hay vì lúc nào cũng có nhiều sáng kiến để giúp những người nghèo khác nhau.  Tình thương khiến cho người ta trở nên sáng tạo hơn vì luôn tìm cách giúp đỡ cho những người mình thương mến mà.  Kính chúc các Sơ có những giây phút hành hương đầm ấm bên nhau trong sự che chở của Mẹ La Vang.