“RÁC CỦA NGƯỜI TA, CƠM ÁO CỦA MÌNH”
Trong số những người nghèo được các Sơ Mến Thánh Giá Mỹ Tho chọn lọc để giúp đỡ cho họ chút ít phần lương thực là những người làm nghề lượm ve chai. Các Sơ kể rằng một số người là do các Sơ đã biết trước, còn một số khác thì được những người dân chung quanh đó giới thiệu. Cứ người nghèo này giới thiệu người nghèo khác cho các Sơ.
Nghề ve chai còn được dân trong nghề định nghĩa nôm na là: “Rác của người ta, cơm áo của mình” vì ve chai là đồ phế thải người khác bỏ đi, “họ xả ra còn mình lượm lại”.
Làm nghề này cũng lắm khi gặp những rủi ro như lúc đạp xe phế liệu trên đường mà ve chai thì cồng kềnh, nếu chở nhiều dễ bị chập choạng, đổ xe hoặc bị xe đụng chết người nữa. Rồi, lắm khi vô tình đụng phải “địa bàn” của người khác, tức là đến nhằm phải khu vực đã có những người nhặt ve chai “thường trực” ở đây, dễ sinh ra cãi cọ, đánh nhau. Một số nhỏ người khác “may mắn” kiếm được bãi rác, tức là nơi các xe rác đổ rác xuống đây, thì họ có nhiều cơ hội kiếm đồ phế liệu hơn. Tuy nhiên, đứng trên “núi” rác thật nguy hiểm vì đủ thứ miểng chai vỡ sắc cạnh, dòi bọ lúc nhúc, và họ phải sẵn lòng chịu ngửi mùi hôi thối nồng nặc.
Và khi chấp nhận làm nghề này thì ai cũng biết là mình sẽ phải móc rác, nhặt rác dơ dáy, mất vệ sinh, rất dễ mắc bệnh, đặc biệt là bệnh viêm xoang. Có lắm khi nhặt được những thức ăn “quá đát”, hết hạn xử dụng, nhưng ngửi không thấy mùi hôi thì họ giữ lại ăn luôn.
Trong thời gian Covid, nhiều quán hàng đóng cửa, nên cũng ảnh hưởng lớn đến người nhặt ve chai. Lượm lâu lắc mới được một ít chai nhựa, bán ra với giá 4,000 đồng VN/ký (17 cents/1 ký); còn giấy carton 1,500 đồng/1 ký (6 cents/1 ký)… Làm nghề này thì phải cầu cho trời nắng, chứ gặp ngày mưa thì thật khổ vì lượm được ít ve chai và giấy hoặc thùng bị ướt bán không được.
Những người làm nghề lượm ve chai thường kết luận một câu: biết rằng lượm rác dơ thiệt, nhưng mình chẳng biết làm nghề gì khác, lại không có vốn liếng để bán hàng rong hay vé số nên đành cắn răng tiếp tục thôi!

NHỮNG NGƯỜI BÁN VÉ SỐ LẬN ĐẬN…
Một trong những Hội Dòng các Sơ hợp tác với Hồng Ân là Hội Dòng các Sơ Mến Thánh Giá Mỹ Tho. Các người nghèo được trợ giúp tại đây cũng rất đặc biệt. Số người nghèo quá đông, nên Hồng Ân đồng ý để các Sơ luân phiên chọn người nghèo nhận quà từng quý một (3 tháng), chứ không nhất thiết phải cố định hẳn vào một số người. Bên cạnh một số người bệnh tật, già lão ở nhà, một số lớn được chọn lại là những người làm nghề bán Vé Số hoặc nghề Ve Chai.
Lần này, Hồng Ân xin giới thiệu đến quý vị các người nghèo của chúng ta là những người làm nghề “Bán Vé Số” trên các đường phố. Hầu hết những người được chọn là người già hoặc tàn tật. Nhiều người ngồi trên những chiếc xe lắc tay để di chuyển.
Mỗi vé số bán ra khoảng 10,000 VND (= 45 cents). Người bán sẽ lời được 1,000 đồng cho mỗi vé (= 4.5 cents). Bán được nhiều hay ít tùy vào mỗi người. Hằng ngày, họ đi bộ khoảng 20 km (12 miles), rong ruổi khắp nơi để bán vé.
Tuy nhiên, ngoài chuyện “đắt, ế”, điều mà người bán vé số sợ nhất chính là bị những kẻ dã tâm rình rập đi giật vé của họ. Nhiều người mặc y phục hết sức lịch sự, ngồi xe Honda, ngỏ ý muốn mua nhiều vé, nhưng khi người bán đưa thêm vé số ra thì họ giật lấy và bỏ chạy. Người bán lại là những người già lão hoặc khuyết tật, làm sao có thể chạy đuổi theo được.
Cái sợ thứ 2 là khi gặp người cạo sửa làm vé số trúng giả, cứ lựa người bán vé ngô nghê mà đổi lấy tiền. Gặp các cảnh đó, người bán vé dạo chỉ biết ngồi mà khóc, cuộc sống lại càng thêm khó khăn. Nhiều người than rằng: “Cuộc sống chúng tôi vốn đã nghèo, bản thân mình bị khuyết tật, nhưng vẫn cố gắng làm việc để sống qua ngày, nhưng lại bị những người có chân tay lành lặn ăn cướp trên túi tiền của chúng tôi!”
Biết thế, nên các Sơ Mến Thánh Giá Mỹ Tho luôn dành nhiều quan tâm cho những người tàn tật, già lão bán vé số. Các Sơ cho biết lắm lúc phải chờ đến tối khi họ về lại nhà thì mới gặp được họ để đưa quà, còn nếu không thì sẽ trao quà ngay trên xe lắc tay của họ. Được các Sơ tặng thực phẩm như thế, ai cũng mừng lắm! Các Sơ cho biết: “Thấy họ vui, chúng em cũng vui theo!”






