OPTB-KG-01Vừa qua, Hồng Ân nhận được khá nhiều thông tin từ các Sơ Đa Minh Thái Bình, bàn luận về các bệnh nhân mắc bệnh Ung Thư mà Hội đang muốn nhắm đến cho năm 2016 này.  Sơ phụ trách cho biết là thoạt tiên, các Sơ nghĩ, đối tượng là “bệnh nhân nghèo mắc bệnh ung thư” chắc không nhiều, nhưng khi bắt đầu hỏi đến các địa phương khác nhau thì được biết là “có nhiều hơn mình tưởng”.  

Vì là bước đầu để “thăm dò và thử nghiệm”, nên Hồng Ân đưa ra con số là 20 hoặc 30 bệnh nhân cho mỗi địa phương của 4 Hội Dòng được chọn lọc, rồi từ từ sẽ gia tăng với thời gian.  Đây chính là dịp để mọi người học hỏi, chia sẻ thêm kinh nghiệm của nhau khi thăm viếng, ủi an các bệnh nhân này.  Nhưng chỉ trong vòng 2 tháng, các Sơ Đa Minh Thái Bình đã cho biết là: “Con số các bệnh nhân nghèo mắc bệnh ung thư cứ tăng dần, từ 30 lên 50, rồi lên 80, và bây giờ là hơn 100… Hội Hồng Ân có thể nhận giúp được bao nhiêu?”  Ban Điều Hành có hội ý nhanh với nhau, rồi trở về với quyết định ban đầu là mỗi nơi nên bắt đầu với con số 30, rồi từ từ gia tăng thì hơn.  Cách làm việc này sẽ giúp cho cả đôi bên (cả Hội Hồng Ân lẫn phía các Sơ các Dòng) từ từ làm quen với “đối tượng” đặc biệt này.  Khác với các cụ già, là những người hầu hết đã chấp nhận tâm tình “Sinh, Lão, Bệnh, Tử”, cái “chết”, “gần đất, xa trời” là chuyện thường tình, còn các bệnh nhân Ung Thư, có rất nhiều người còn trẻ, chưa kịp qua chặng đường “Lão” thì đã phải đối diện với cơn “Bệnh” hiểm nghèo và sẽ “Tử” không biết lúc nào.  Các Sơ kể rằng khi tới thăm họ, nhiều bệnh nhân khóc nức nở vì họ còn nhiều con nhỏ dại, không biết nếu mình qua đi thì các con sẽ ra sao…!  Vì thế, khi đến với đối tượng ung thư này, chính người đến thăm cũng phải chuẩn bị tâm lý, lựa chọn lời an ủi, để tránh làm cho người bệnh và gia đình họ khỏi… khóc to hơn!

Trong khi chờ đợi để chọn lọc lại danh sách các bệnh nhân ung thư, các Sơ gởi đến cho Hồng Ân những hình ảnh và thông tin của các người nghèo các Sơ đang phụ trách.  Xin mời quý vị cùng xem.

 

OPTB-KG-02OPTB-KG-03OPTB-KG-04OPTB-KG-05OPTB-KG-06OPTB-KG-07OPTB-KG-08OPTB-KG-09OPTB-KG-10OPTB-KG-11

 

 

hoahongvang

MC-HG-01Vừa qua, các Sơ dòng Mân Côi ở Trung Linh, Nam Định tổ chức 1 chuyến đi vừa tặng quà vừa chữa bệnh cho các người dân tộc thiểu số tại Hà Giang.  Chuyến đi khá… ly kỳ, vất và vì đường xá xa xôi, lối đi quanh co, dân chúng sống sâu trong rừng núi, thật khó vào! 

Phái đoàn gồm có 12 Sơ và thêm 1 vị bố già là cha Hoà cùng đi, dưới sự dẫn đường của vài người địa phương. Quãng đường đi hơn 400 cây số, các Sơ khởi hành từ 8 giờ sáng mà hơn 6 giờ tối mới đến nơi, hơn 10 tiếng di chuyển.  Vì thế, mỗi chuyến đi đến miền Núi thường phải kéo dài vài ngày mới có thể thăm viếng, tặng quà và khám bệnh cho người dân tộc bản làng… Quà tặng là một số các chăn ấm, áo ấm, quần ấm… do Hội Hồng Ân yểm trợ.  Trong phái đoàn các Sơ có một số Sơ là bác sĩ, y tá nên sẵn dịp này, các Sơ cùng đi để giúp khám bệnh, cấp thuốc cho người dân.

Hà Giang có rất nhiều người dân tộc khác nhau, như:

-  MC-HG-02  -  Người Pà Thẻn (Mèo Lài, Mèo Hoa hoặc Mèo Đỏ: thuộc ngữ hệ nói tiếng H’mông-Dao)

- Dân Tộc Giáy

-       -  Dân Tộc Phù Lá (Xá Phó và Pu La)

-        -  Dân Tộc Cờ Lao (Cờ Lao Đỏ, Cờ Lao Xanh, Cờ Lao Trắng), …

   Mỗi dân tộc là một sự khác biệt về trang phục, lối sống, tập tục, phương thức canh tác... cùng những bản sắc văn hóa riêng biệt, phong phú và.. bí ẩn.

    Dân chúng nghèo xơ xác, vẫn còn sống theo kiểu rất … sơ khai, thiếu hẳn nếp sống văn minh, nhưng lại rất gần gũi với thiên nhiên.  Các Sơ kể rằng: Đường chưa được trải nhựa, còn là đất đỏ, chỉ cần chút mưa gió là tạo thành sình lầy, rất trơn trượt.  Vì thế nên xe của cha Hoà bị ngã, cha nằm đo đất, thấy thật thương! Các Sơ trẻ thì phấn khởi, vui vẻ, nhiệt tình lái xe chạy qua những chỗ lầy lội; các Sơ “có tí tuổi” ngồi sau xe phải “phó linh hồn” liên tục. Có những chỗ quanh co, trơn trượt quá, các Sơ phải chạy thật chậm hoặc xuống dắt xe đi bộ, chỉ sợ rơi xuống vực.

     Thấy các Sơ từ xa lặn lội đến thăm, ai cũng mừng rỡ lắm, các em nhỏ bu lại nhìn các Sơ như nhìn người từ hành tinh nào khác đến chơi.  Xa thành phố, đường đi lại quá khó khăn, dân tình thì nghèo khổ,… nên chẳng lạ gì khi rất nhiều em nhỏ bị mù chữ, không có cơ hội cắp sách trên trường.

          Mời quý ông bà anh chị em cùng hiệp thông qua một số hình ảnh sau.

 

MC-HG-03MC-HG-04MC-HG-05MC-HG-06MC-HG-07

 

hoahongvang